Tập 1: Vì ta đã đi đủ xa rồi
LỜI MỞ ĐẦU
Có lẽ nếu bạn đang nghe tập podcast này, thì ít nhiều trong lòng bạn đã từng xuất hiện một câu hỏi rất giản dị:
“Mình mệt rồi… nhưng không biết mệt vì điều gì.”
Không phải mệt vì một việc cụ thể.
Không hẳn là mệt vì bệnh.
Cũng không hẳn là chán đời hay bi quan.
Chỉ là… mệt.
Một cái mệt rất quen của tuổi 50–60.
Mệt mà không than được.
Mệt mà vẫn phải tiếp tục.
Mệt mà không dám dừng, vì dừng lại thì thấy… có lỗi.
Nếu bạn đang ở trong trạng thái đó, thì tập podcast này không đến để khuyên bạn phải làm gì, cũng không đến để dạy bạn thay đổi điều gì lớn lao.
Tập này chỉ đến để ngồi lại với bạn một chút.
Và nói với bạn một điều rất nhẹ:
Có thể… bạn đã đi đủ xa rồi.
Và bạn có quyền bước chậm lại.
1. TUỔI 50–60: KHI CÁI MỆT KHÔNG CÒN ỒN ÀO
Ở tuổi trẻ, cái mệt thường rất rõ ràng.
Mệt vì làm nhiều.
Mệt vì thiếu ngủ.
Mệt vì áp lực công việc.
Chỉ cần nghỉ một ngày, ngủ một giấc, đổi không khí một chút… là khỏe lại.
Nhưng đến tuổi 50–60, cái mệt bắt đầu khác đi.
Nó không ồn ào.
Không dữ dội.
Không quật ngã ngay.
Nó giống như một lớp bụi mỏng, tích tụ qua năm tháng.
Mỗi ngày một ít.
Không nhận ra ngay.
Nhưng đến một lúc, nhìn lại, ta thấy mình không còn háo hức như xưa nữa.
Không phải vì đời kém thú vị.
Mà vì ta đã đi quá lâu mà chưa từng nghỉ đúng nghĩa.
2. BẠN ĐÃ ĐI QUA NHỮNG GÌ?
Nếu nhìn lại một cách công bằng, tuổi 50–60 là tuổi của những người đã:
Gánh trách nhiệm gia đình rất dài
Lo cho con cái từ lúc nhỏ đến lúc trưởng thành
Làm việc không chỉ để sống, mà để giữ vai trò
Chịu đựng nhiều thứ mà ít khi được hỏi: “Bạn có ổn không?”
Bạn đã từng:
Cố gắng mạnh mẽ khi không được phép yếu
Nuốt nước mắt để mọi thứ trong nhà yên ổn
Chịu thiệt một chút để người khác đỡ mệt
Làm tròn vai, ngay cả khi lòng mình không tròn
Và điều đáng nói là:
Bạn làm những điều đó trong im lặng.
Không phải để được khen.
Không phải để được ghi công.
Chỉ vì bạn nghĩ: “Mình nên như vậy.”
3. VÌ SAO TA KHÓ CHO PHÉP MÌNH CHẬM LẠI?
Rất nhiều người ở tuổi này biết mình mệt, nhưng không dám chậm lại.
Vì sao?
1. Vì sợ bị xem là yếu
Ta quen với hình ảnh mình là trụ cột.
Là người gánh vác.
Là người “phải ổn”.
Chậm lại, trong suy nghĩ cũ, đồng nghĩa với:
Yếu đi
Bỏ cuộc
Không còn giá trị
2. Vì quen đặt người khác lên trước
Quen nghĩ cho con.
Quen nghĩ cho vợ/chồng.
Quen nghĩ cho công việc.
Đến khi nghĩ cho mình thì… không quen nữa.
3. Vì chưa từng học cách nghỉ ngơi
Nhiều người cả đời chỉ học cách cố gắng.
Nhưng chưa từng học cách dừng lại mà không thấy có lỗi.
4. BƯỚC CHẬM LẠI – KHÔNG PHẢI LÀ DỪNG HẲN
Ở đây, cần nói rất rõ một điều:
Bước chậm lại không phải là bỏ cuộc.
Bước chậm lại không phải là hết cố gắng.
Bước chậm lại chỉ là đổi nhịp.
Giống như một người đi bộ đường dài.
Không phải vì không tới đích được nữa,
mà vì nếu cứ đi với nhịp cũ, thì sẽ kiệt sức trước khi đến nơi.
Tuổi 50–60 không phải là đoạn kết.
Nó chỉ là nửa sau của hành trình.
Và nửa sau này:
Không cần chạy
Không cần chứng minh
Không cần làm vừa lòng tất cả
Chỉ cần đi sao cho mình không kiệt.
5. LÀM SAO ĐỂ BƯỚC CHẬM LẠI MÀ KHÔNG THẤY CÓ LỖI?
1. Bắt đầu bằng việc thừa nhận: “Tôi mệt”
Không cần giải thích.
Không cần biện minh.
Chỉ cần thừa nhận điều đang có mặt.
2. Cho phép mình không hoàn hảo nữa
Không cần lúc nào cũng đúng.
Không cần lúc nào cũng mạnh.
Không cần lúc nào cũng gánh hết.
3. Đổi câu hỏi
Thay vì hỏi:
“Mình còn làm được gì thêm?”
Hãy thử hỏi:
“Mình cần bớt đi điều gì để nhẹ hơn?”
6. MỘT KHOẢNG THỰC HÀNH NHẸ (2–3 PHÚT)
Ngay lúc này, nếu có thể, bạn hãy:
Ngồi yên một chút
Đặt tay lên ngực hoặc lên đùi
Thở chậm hơn bình thường một chút
Và tự nói thầm trong lòng:
“Mình đã đi đủ xa rồi.
Mình cho phép mình chậm lại.”
Không cần tin ngay.
Chỉ cần nghe câu đó vang lên trong mình.
7. BƯỚC CHẬM LẠI – ĐỂ TIẾP TỤC ĐI
Chậm lại không phải để dừng sống.
Mà để sống cho ra sống.
Tuổi 50–60 là lúc:
Sống ít nhưng sâu
Quan hệ ít nhưng thật
Công việc vừa đủ
Tâm nhẹ hơn
Và quan trọng nhất:
Sống mà không còn phải gồng mình làm ai đó nữa.
LỜI KẾT
Nếu hôm nay bạn chỉ nhớ một điều từ tập podcast này, thì tôi mong đó là điều này:
Bạn không cần phải chứng minh rằng mình đã cố gắng đủ.
Cuộc đời bạn tự nó đã là một minh chứng rồi.
Từ hôm nay, nếu có thể,
hãy bước chậm lại với mình.
Không phải vì bạn yếu.
Mà vì bạn đã đi đủ xa rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét